Chuyển đến nội dung chính

Đi rừng - Khoảnh khắc khó quên


Mọi người đi suối còn có hai con người lại chọn lên …núi
Trong lúc mọi người đi suối, mình với một chị bảo tìm chỗ môt ngồi cho mát.
Tự dưng thấy có lối nhỏ không có ghi biển CẤM hay NGUY HIỂM gì nên trong đầu suy nghĩ điều đó đồng nghĩa với việc “Được phép vào”. Lúc đầu hai chị em tính tới một xíu để coi đó là chỗ nào thôi. Vừa bước độ 200m thấy một lối mòn, đá được đặt khá ngay ngắn nên nghĩ là chắc có ai đó đã từng đi rồi. Chị P rủ: “Đi xem thử không?”. Mình hơi ngần ngại hơi lo lắng nhưng mà vẫn quyết định đi.
Vừa đi vừa thấy càng lúc càng đẹp và lại càng lên cao, đi mãi chưa thấy tới đích gì. Chị P đi đằng sau bảo: “Về đi em, đừng lên nữa coi có con vắt đỏ.” Thực sự mình lúc đó mặt quần đùi, áo pull nhưng mỗi khi đi lên rừng núi không hiểu sao lúc nào cũng chỉ nghĩ sợ có con Cọp chui ra thôi, có lẽ ý nghĩ đó khiến mình không nhớ đến mấy con vắt. Chị P đi đằng sao cứ bảo: “Coi có con muỗi hút máu người đó, coi có vắt đó.” Suốt đoạn đường mà nói miết trong khi nàng lại mặc quần rin, áo pull và đội mũ chỉnh tề. Mình thì vẫn đang ngắm cảnh, ham nhìn cái này, ngó cái kia. Mình năn nỉ: “Lên một tý, một tý nữa thôi chị.” Chị P cũng chiều đi lên đến đoạn có một cây to, nhìn quanh chẳng có ai hết, không khí phải nói là trong veo nhưng cảm thấy hơi lo lắng vì trên kia chẳng có lối nữa. Thế là quyết định đi về. Mình vừa đi vừa thích thú với mấy cái cây màu lạ lạ, tâm trí thực sự đang “phiêu” ^^. Tự dưng chị P la lên: “Cái chi ri hè, hình như con vắt.” Mình giật mình ngoảnh lại chỉ trong 3 giây chị P lấy tay hất ra. Đó là lần đầu tiên trên đời mình thấy một người phụ nữ dám cầm con vắt hất ra nhanh như rứa. Lúc đó mình mới biết là có vắt thật. Thế là hai chị em chẳng nói năng chi cả rồi chạy xuống thiệt nhanh. Tụi mình mất 30 – 40’ để đi lên nhưng chỉ mất có 3’ để xuống núi😂 Hai chị em chạy vào nhà tắm thiệt nhanh xem có con nào nữa không. Mình tay chân bủn vì nhớ rằng mình đang mặc quần short mà. Quả thật quá may mắn khi chẳng có con nào bám trên người tụi mình nữa.
Phải ngồi tận 30’ sau mới hoàn hồn ^^. Lúc đó hỏi ra mới biết chị P chưa bao giờ biết con vắt là gì chỉ nghe nên họ nói lại rứa cho mình sợ thôi nên lúc đó chẳng có ý nghĩ chi cả mới dám cầm con vắt quăng đi. Còn mình vẫn còn bị sợ vì không nghĩ tự dưng lại không có ý nghĩ nào sẽ có vắt ở đó luôn. Thấy mình gan thiệt có ai đi rừng mà mặc quần short. Chị P bảo: “May may mà nó bám người chị chơ bám người em là chị không khiêng về được.” 
Hơn 30’ ngẫm lại mới định hình là mình đã xuống núi ^^. Hai chị em vẫn còn thấy kì lạ: Người mặc quần rin dài mà dày thì bị vắt cắn còn người mặc quần short lại chẳng hề chi. Cái này chắc là “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ” haha.
Giờ nghĩ lại chuyện lúc đó thấy buồn cười ghê nhưng vẫn còn hơi sợ. ^^
Những bức ảnh được chụp trước khi có ý nghĩ “trên rừng chắc chắn sẽ có vắt”. 
Chúng ta là một phần của thiên nhiên chứ thiên nhiên không phải là một phần của chúng ta.
Đi nhiều một chút thấy tầm nhìn rộng ra một chút.
Cái tôi nhỏ lại một chút. Thế là tốt hơn được một chút.



                   

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tri kỉ

Lâu rồi mới được gặp hai anh chị chủ quán dễ thương. Từ lâu đã thấy hai con người đó giản dị, chân thành và tình cảm rất sâu sắc nhưng hôm nay có điều khiến mình không khỏi xúc động ^^. Lúc chị mình bảo: "Em thấy anh giống như là anh trồng hoa cho chị ngắm a, dễ thương a rứa. Phải không anh?" Anh chủ đang ngồi ở bếp lò nấu nước, khói nhẹ bốc lên. Lúc mình quay sang nhìn anh chủ, mình vô tình bắt được ánh mắt đó. Anh từ tốn với câu trả lời có chút ngại ngùng nhưng rõ ràng: "Ừ  đúng rứa!" xong anh cười một cách hiền lành, mặt hơi đỏ một chút. Thật sự không thể nào quên ánh mắt đó. Ánh mắt của sự yêu thương, trìu mến, chân thành cực kì nhẹ nhàng. Quá sức dễ thương. Ở cái tuổi gần 40, họ vẫn dành cho nhau những điều giản dị, tinh tế như rứa, quả thực đáng quý. Họ là tri kỉ!  <3 Tình cảm thật sự không cần nhiều món quà, vật chất xa xỉ mà là những điều thấu hiểu sâu sắc, biết lắng nghe, biết cảm thông cho nhau như thầy Thích Nhất Hạnh có đoạn viết: "Nhu yếu hiể...

Hướng nội hay hướng ngoại?

Một trong những video TED Talk hay nhất mình từng xem. Lúc trước mình rất thích thậm chí là ngưỡng mộ những người có rất nhiều mối quan hệ xã hội, hòa đồng với tất cả mọi người, vui vẻ với tất cả mọi người. Nhưng có lẽ giờ đã khác nhiều rồi.  Xem video và nhớ tối đó chị bạn bảo :"Vy ơi, em tới nói chuyện với con chị xem (con trai chị học lớp 6) nó thế nào?". Với một tâm thế háo hức được nói chuyện với em đó vì nghe bảo em có những sở thích rất thú vị và cũng bởi chị mong muốn điều đó. Vui vẻ chấp nhận và đến ngồi nói chuyện với cậu bé. Hơn 1h đồng hồ nhưng mình vẫn có cảm giác không thể nào bước vào thế giới của em được. Em thích lịch sử mà đặc biệt là lịch sử chiến tranh TG thứ II vì em rất thích chơi game. Em ấy hỏi nhiều câu và yêu cầu mình đặt câu hỏi kiểu như kiểm tra kiến thức - một điều mình ít khi thích thú. Mình thích văn hóa hơn lịch sử và bây giờ lịch sử cũng không phải điều mà mình muốn tìm hiểu. Cuộc nói chuyện trôi qua rất nhạt. Xem lại video này nhiều...

Anh Grab nhiều chuyện!

Lâu rồi mới đi Grab, leo lên xe thì nhận được một lời đề nghị hết sức dễ thương: "Em, em biết đường không chỉ anh đi, anh không google map!" :)) Ôi mình biết đường chơ, chỉ mỗi tội "rất biết lạc đường". Anh Grab tầm độ ba mươi mấy, có 1 vợ 1 con người Ninh Bình ^^. Không hiểu sao ổng kể bao nhiêu chuyện với mình nào là làm cơ khí, làm BĐS có tiền 1 thời mua được nhà SG mà chừ đang chờ việc nên đi Grab, nào là chuyện Viettel còn nợ ổng 4 5 chục triệu tiền công trình gì đấy... Rồi bất chợt anh Grab quay qua hỏi: "Em học năm 1 hả?" Mình mắc cười nhưng vì chủ nghĩa nhân văn và không nên làm người ta sốc quá cho nên cũng đành phải bảo: " Dạ em học năm 4!" :)) Nhờ rứa mà được anh đề nghị là giới thiệu việc làm cho haha. Không nhìn thấy mặt chỉ nghe giọng mà cũng được ghi nhận cái sự trẻ . Nhưng mà ấn tượng nhất vẫn là lúc mình nhờ anh Grab chở đi thêm 1 đoạn nữa mà anh đó không chịu lấy tiền! Rồi còn được chúc sau ni đi làm thành công nữa! ^^ 1 ...