Chuyển đến nội dung chính

"Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày" - Thơ Trần Việt Anh





"Hãy ngồi lại cùng tôi vào lúc cuối ngày
Lúc những mặt người đã nhuốm màu mệt mỏi
Chỉ ngồi cạnh tôi thôi và đừng bao giờ hỏi
Vì sao?
Vì những tháng ngày đất thấp trời cao?
Vì những ước vọng lớn lao
Mà áo cơm lại ghì sát đất
Vì đã tất tay cho ván bài cược bằng chân thật
Sự thảm bại lạnh lùng
Vì ánh mắt của cô gái giờ mình tạm gọi người dưng?
Thờ ơ thấy sợ
Vì tuổi trẻ đi qua
Ghi cho mình bao nhiêu là món nợ…

Và cả vì nỗi sợ
Một ngày tan vào cõi mênh mông.
Lại gần tôi thêm chút nữa được không?
Kể cho tôi nghe về ngày- mà bạn và tôi từng sống?
Bầu trời có màu gì?
Đám mây có màu gì?
Bao mặt người chúng ta từng gặp
Ai cũng nhớ nhớ quên quên

Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày
Lúc ánh sáng cuối cùng của một ngày sắp tắt
Chúng ta chỉ lặng nghe và nhắm mắt
Xem ngọn gió đang bảo điều gì

Có thể đó là những lời rầm rì
Có thể đó là tiếng cười chê những kẻ tài cao mà chí thấp
Có thể đó là hơi thở của mẹ Đất
Mỗi ngày lại có bao nhiêu sự sinh sôi

Như bóng tối, như ánh sáng
Như tình yêu, như sự chia ly
Như sự vun lên rồi sẽ dập vùi
Như cái chết và cả như sự sống
Như sự bình yên và cả nỗi hoang mang…

Mỗi ngày lại như một bậc thang
Đưa ta bước gần hơn về một nơi ta chẳng rõ
Địa ngục âm u hay cõi niết bàn
Sung sướng hay là đau khổ?
Điều ấy có quan trọng gì?

Cứ ở lại bên tôi, chớ vội quay đi
Vì chúng ta đều hiểu điều gì là quan trọng nhất
Quên cả buồn vui, cả những điều được mất
Quên cả những mặt người, những cái nắm tay
Chỉ niềm vui duy nhất lúc cuối ngày
Biết mình không cô độc.

Nếu mỏi chân, xin hãy dừng bước đã
Ngồi lại bên tôi một chút cuối ngày."


-----------------------
Trần Việt Anh sinh ngày 3 tháng 8 năm 1989 tại Hà Nội, tốt nghiệp trường Trung học Phổ thông Chu Văn An và ngành Ngân hàng tại trường Đại học Thăng Long. Việt Anh là cây bút quen thuộc với bạn đọc báo Hoa học trò tại chuyên mục Trà sữa cho tâm hồn. Hiện nay anh là phóng viên – biên tập viên mục thơ của báo Sinh viên Việt Nam phát hành thứ Hai hàng tuần.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tri kỉ

Lâu rồi mới được gặp hai anh chị chủ quán dễ thương. Từ lâu đã thấy hai con người đó giản dị, chân thành và tình cảm rất sâu sắc nhưng hôm nay có điều khiến mình không khỏi xúc động ^^. Lúc chị mình bảo: "Em thấy anh giống như là anh trồng hoa cho chị ngắm a, dễ thương a rứa. Phải không anh?" Anh chủ đang ngồi ở bếp lò nấu nước, khói nhẹ bốc lên. Lúc mình quay sang nhìn anh chủ, mình vô tình bắt được ánh mắt đó. Anh từ tốn với câu trả lời có chút ngại ngùng nhưng rõ ràng: "Ừ  đúng rứa!" xong anh cười một cách hiền lành, mặt hơi đỏ một chút. Thật sự không thể nào quên ánh mắt đó. Ánh mắt của sự yêu thương, trìu mến, chân thành cực kì nhẹ nhàng. Quá sức dễ thương. Ở cái tuổi gần 40, họ vẫn dành cho nhau những điều giản dị, tinh tế như rứa, quả thực đáng quý. Họ là tri kỉ!  <3 Tình cảm thật sự không cần nhiều món quà, vật chất xa xỉ mà là những điều thấu hiểu sâu sắc, biết lắng nghe, biết cảm thông cho nhau như thầy Thích Nhất Hạnh có đoạn viết: "Nhu yếu hiể...

"Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ"

Sáng nay, mình định bụng dậy sớm chút đi ra cầu gỗ Lim để được đi bộ, ngồi hít thở xíu, đọc một đoạn sách rồi ăn một ít bánh quy. Quả thật không có gì tuyệt bằng được ngồi ở một nơi gần sông, mát mẻ, yên ắng và tận hưởng một quyển sách hay. Sáng ni lại có cơn gió dễ thương nữa chứ, nhẹ nhàng như lời thì thầm của mùa thu í. ^^ Cái cảm giác được làm những điều mình thích: đi bộ chậm rãi, ăn uống từ tốn và không phải lo đến giờ đi làm thật thích quá chừng. Khi có thời gian, con người ta mới thấy được những điều đẹp đẽ chung quanh, mới thấy những sự vật quanh mình đang thở, đang sống rất khẽ. Lúc về có một chuyện dễ thương ^^. Một cô nhìn thấy mình mang túi cói, thế là ghé lại hỏi han. Cô nói thích cái túi của mình – rất thân thiện với môi trường ^^. Rồi cô đứng nói chuyện, mình cũng thật yên để nghe vì nhìn ánh mắt cô chắc hẳn rất lương thiện rồi. Rồi cô kể về việc cô đi học, cô bảo 52 tuổi cô đi học lấy bằng C tiếng Anh. Cô nói: “Lúc trước dì học trường Đồng Khánh (trường HBT ...

Hướng nội hay hướng ngoại?

Một trong những video TED Talk hay nhất mình từng xem. Lúc trước mình rất thích thậm chí là ngưỡng mộ những người có rất nhiều mối quan hệ xã hội, hòa đồng với tất cả mọi người, vui vẻ với tất cả mọi người. Nhưng có lẽ giờ đã khác nhiều rồi.  Xem video và nhớ tối đó chị bạn bảo :"Vy ơi, em tới nói chuyện với con chị xem (con trai chị học lớp 6) nó thế nào?". Với một tâm thế háo hức được nói chuyện với em đó vì nghe bảo em có những sở thích rất thú vị và cũng bởi chị mong muốn điều đó. Vui vẻ chấp nhận và đến ngồi nói chuyện với cậu bé. Hơn 1h đồng hồ nhưng mình vẫn có cảm giác không thể nào bước vào thế giới của em được. Em thích lịch sử mà đặc biệt là lịch sử chiến tranh TG thứ II vì em rất thích chơi game. Em ấy hỏi nhiều câu và yêu cầu mình đặt câu hỏi kiểu như kiểm tra kiến thức - một điều mình ít khi thích thú. Mình thích văn hóa hơn lịch sử và bây giờ lịch sử cũng không phải điều mà mình muốn tìm hiểu. Cuộc nói chuyện trôi qua rất nhạt. Xem lại video này nhiều...