Chuyển đến nội dung chính

Ái ngữ là?



Có những ngày tôi đã trải qua những cuộc nói chuyện đầy những cảm xúc nghi ngờ, chán ghét nhau. Bạn có lần nào đã trải qua tình trạng bản thân đang rất thoải mái nhưng lại bị lôi vào các cuộc to nhỏ như vậy? Tôi tự nhủ rằng tôi không giận, tôi không buồn vì tôi hiểu rằng khi ta giận ta là cái giận. Vậy mà, tôi đã giận, đã buồn, đã chán chường từ sâu thẳm bên trong và cái đó bộc phát ra khỏi cơ thể để biến thành những khuôn mặt vô thần. Tôi cũng không hiểu mình đến mức đồng nghiệp tôi hỏi: "Sao mặt em buồn thế?" Tôi đáp liền: "Em đâu có buồn đâu!", và cười thản nhiên. Ngay sau đó, tôi lại trở vào trạng thái không có nhiều cảm xúc và cứ làm việc của mình. Bản thân mình cũng không hiểu mình nữa. Tôi không muốn nói chuyện với ai cả, không! Tôi tìm đến một người bạn để nhờ sự giúp đỡ, tôi thoải mái ngay lúc đó, tôi khỏe ra ngay lúc đó, tôi cảm thấy ổn hơn. Vậy mà ngay sau đó tôi trở về cảm giác trống rỗng ấy, cái cảm giác lâu rồi mới có. Về đến nhà tôi tự hỏi mình: "Liệu tôi có dối lòng hay không? Tôi có đang không ưa ai đó hay không?" Im lặng trong vòng 20' tôi mới có câu trả lời: CÓ. Thì ra tôi bị cảm giác thất vọng về con người, tôi buồn về sự rạn nứt giữa con người với con người. Tôi hiếu kì với cuộc sống vì không hiểu sao mới hôm qua chúng tôi còn vui vẻ với nhau, quan tâm nhau như những người thân giờ chúng tôi có lẽ phải trở nên xa cách vì những điều rất khó nói ra. Tôi đã rất hài lòng về mối quan hệ giữa các chị; có lẽ vì thế mà tôi cảm thấy hơi bất ngờ, tôi có thể nói là hơi shock khi phải bị nghe những điều không tốt về con người. Bạn có biết không? Thú thật tôi cũng đã bị cuốn vào những câu chuyện không hay đó. Có một quyển sách với tựa đề 'Ai đổ đống rác ở đây?" tôi đã bị ảnh hưởng y như vậy. Thực sự đó không phải là những vấn đề ảnh hưởng trực tiếp đến tôi vậy mà bản thân lại buồn đến vậy. Thế rồi, tôi cũng bị những cảm xúc tiêu cực đó cuốn theo. Tôi cũng đã nói ra những điều không hay về con người, trong lời nói của tôi có cảm xúc tức giận, bực bội y như một ngọn lửa đang cháy bùng lên khi được ai đó tẩm xăng vào. Cơ thể tôi mệt mỏi, yếu đuối dần, hôm đó tôi buồn. Lời nói có khi "khích lệ được 3 quân" và lời nói có khi "đập tan" được 3 quân. Nó khiến tôi ăn cũng tâm trạng, ngủ cũng tâm trạng. Tại sao đống rác của người khác mà tôi lại cứ khăng khăng giữ nó và quăng nó lung tung... 


Và rồi mất gần cả tuần để tôi lấy lại cân bằng, để nhìn lại mình. Bạn ơi! Đôi khi khổ đau không do người khác tạo ra cho mình, khổ đau chỉ vì chính mình chấp nhận điều nó. Có câu "The one can hurt you is you!" Yes, nó đúng với tôi quá. Những câu chuyện tôi được nghe cũng xoay quanh những vấn đề về con người về những dự định riêng tư của một con người. Không ai có thể đánh giá được ai cả, không ai có thể sống thay ai cả. Mỗi một chúng ta đều có những dự định riêng, mỗi một chúng ta đều muốn làm chủ bản thân, làm chủ cuộc sống của mình. Và suy cho cùng lợi ích của mình vẫn đặt lên cao nhất để rồi có những điều Z bị suy ra chỉ từ con chữ A kia. Tôi không tin vào lời nói cho lắm, tôi tin vào hành động của mỗi con người vì lời nói chẳng mất tiền mua nên cái gì miễn phí đôi khi con người ta dễ dàng cho đi hơn và lãng phí hơn. Tôi tin vào những điều mình thực sự trải qua, tôi tin vào những điều tôi tận mắt chứng kiến nhưng đôi khi nghe, thấy cũng là chưa đủ; có những điều chúng ta phải thật tĩnh, thật yên để cảm nhận cho ... đúng. Mà có cái gì là đúng đâu? Có những điều hôm nay đúng ngày mai vẫn sai đấy thôi? Thời xưa người ta bảo "Trái đất hình tròn" và nay chúng ta nhận ra "À thì ra Trái đất hình cầu cơ mà" nhưng rồi "Trái đất lại phẳng ra" nhờ công nghệ 4.0. Liệu cái nào đúng, cái nào sai nhỉ? Ừm, không không có cái nào cả. Khi nào ta trở nên Vô ngã chúng ta mới có thể nhìn nhận và đánh giá mọi việc khách quan nhất. Bởi ta là con người nên ta vẫn sống theo bản ngã của mình vì thế tôi cũng không tin bản ngã của mình! 

Vậy là tôi đã sai khi nói những điều không tốt về con người, tôi sai thật mà. Bạn có tin rằng ngay khi bạn làm hại một ai đó bằng bất cứ vũ khí gì (lời nói đôi khi còn sắc bén hơn tất cả) thì trong bạn đã có những sự chuyển mình cho những cảm xúc tiêu cực, bạn không còn là người tốt nữa rồi! Và hơn hết bạn sẽ thấy bạn tự làm tổn hại chính mình, bạn tự làm bản thân mình tổn thương. Tôi có nhớ một đoạn của thầy Thích Nhất Hạnh: "Trong tâm thức của chúng ta có những khối của niềm đau, của sân hận, và của bực bội gọi là nội kết. Chúng cũng được gọi là những nút thắt, giây quấn (triền phược), bởi vì chúng trói buộc, không cho ta được tự do. Khi một người nào đó thóa mạ ta hay đối xử không tử tế với ta thì trong ta sẽ có nội kết. Nếu ta không biết cách tháo gỡ thì nội kết sẽ lưu lại rất lâu. Sau đó nếu có ai lại đối xử không tử tế với ta như vậy thì nội kết đó sẽ lớn thêm. Nội kết hay những khối đau nhức có năng lực thúc đẩy, ép buộc ta trong khi hành xử. Lâu ngày nội kết càng trở nên khó chuyển hóa, khó tháo gỡ, và chúng ta bị kẹt. Tiếng Sanskrit của danh từ nội kết là samyojana, có nghĩa là “kết tinh, đóng cục.”." Những nội kết đó kìm hãm chúng ta, những nội kết đó gây tổn hại chúng ta ghê gớm lắm vì nội kết khiến ta tổn hại ở sâu bên trong đó là trái tim chứ không phải ở da thịt chúng ta. Hễ vết thương nào ở trái tim nó sẽ khó lành và gay gắt hơn cả. Thật may tôi lại tìm đến thầy, thầy không dạy tôi những bài giảng trực tiếp nhưng những câu chữ ấy khiến tôi ngộ ra, khiến tôi tỉnh thức. Lúc nhỏ bạn làm điều gì đó sai, bạn sẽ có người lớn nhắc nhở dạy dỗ chỉ ra cho mình đạo lý. Nhưng lúc lớn lên, bạn sẽ chỉ có một mình và chẳng ai có thể giúp được bạn cả; người duy nhất nhắn gửi cho bạn đó chỉ có thể là bạn. Khi bạn có thời gian lắng nghe mình, bạn sẽ cảm nhận cơ thể và tâm hồn mình đang thì thầm với mình rất khẽ, phải lặng lắm tôi mới nghe thấy. Và những lời nói của chính mình còn được nắn nót qua những lời của thầy: " Học phép ái ngữ ta sẽ tránh được lỗi lầm này và ta có thể tạo dựng hạnh phúc cho ta và cho người.... Bạn đừng tin rằng chỉ khi khi nào mình có nhiều tiền bạc và quyền thế mình mới có thể giúp được người! Bạn có thể tạo hạnh phúc cho người ngay từ giờ phút này bằng sự thực tập ái ngữ của bạn.". Tôi đã 25 nhưng sự học còn quá vô hạn "Học ăn, học nói, học gói, học mở.": Học ái ngữ, học khép lại những nỗi buồn, học bao dung với những sự sân hận, ghét bỏ. Ôi con đường còn quá dài ta? Nhưng cuộc sống là như vậy. Lúc nhỏ tôi từng được hỏi đố một câu: "Con gì lúc nhỏ đi bằng 4 chân, lớn lên đi bằng 2 chân, về già đi bằng 3 chân." Câu đáp là CON NGƯỜI. Lúc nhỏ chúng ta bò - ấy vậy mà chúng ta giữ thăng bằng tốt nhất hơn cả; lớn lên chúng ta chỉ còn đi bằng 2 chân có lẽ vì thế mà ta dễ lay động hơn, dễ vấp ngã hơn; để rồi khi già đi, lưng còm ta có thêm chiếc gậy (lúc này ta muốn có điểm tựa và có thể mạnh dạn đưa ra, nắm lấy mà không giấu diếm như tuổi trẻ - đôi khi ta nghiêng ngả nhưng vẫn phải im lặng giữa cuộc đời, không dám nắm lấy dù chỉ là 1 chiếc gậy chỉ vì ta còn trẻ, ta còn lắm những sự tự tin, sức khỏe và đầy sự kiêu hãnh, sĩ diện bên ngoài) để bước từng bước chậm rãi và chắc chắn... Chợt nhận ra lúc nhỏ là lúc ta vững chãi nhất và mạnh mẽ hơn cả? Và rồi tôi mở lại những câu hát của ca sĩ Hải Bột, những câu hát tôi yêu từ những năm 20: 

"Ngày xưa quả đất hình tròn

Ngày nay quả đất vẫn tròn đấy thôi!

Kiếp người xưa cũng như nay

Cuối đời nằm đất, chào đời nằm nôi.

Thương nhau hạt thóc bẻ đôi

Tính chuyện ngày trước ngày sau làm gì?"


Ái ngữ đôi khi là sự im lặng, không nói, không nói gì cả... 


Live as these animals 

Những cảm xúc đó đã qua, bây giờ chỉ còn sự tự tại! :) 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tri kỉ

Lâu rồi mới được gặp hai anh chị chủ quán dễ thương. Từ lâu đã thấy hai con người đó giản dị, chân thành và tình cảm rất sâu sắc nhưng hôm nay có điều khiến mình không khỏi xúc động ^^. Lúc chị mình bảo: "Em thấy anh giống như là anh trồng hoa cho chị ngắm a, dễ thương a rứa. Phải không anh?" Anh chủ đang ngồi ở bếp lò nấu nước, khói nhẹ bốc lên. Lúc mình quay sang nhìn anh chủ, mình vô tình bắt được ánh mắt đó. Anh từ tốn với câu trả lời có chút ngại ngùng nhưng rõ ràng: "Ừ  đúng rứa!" xong anh cười một cách hiền lành, mặt hơi đỏ một chút. Thật sự không thể nào quên ánh mắt đó. Ánh mắt của sự yêu thương, trìu mến, chân thành cực kì nhẹ nhàng. Quá sức dễ thương. Ở cái tuổi gần 40, họ vẫn dành cho nhau những điều giản dị, tinh tế như rứa, quả thực đáng quý. Họ là tri kỉ!  <3 Tình cảm thật sự không cần nhiều món quà, vật chất xa xỉ mà là những điều thấu hiểu sâu sắc, biết lắng nghe, biết cảm thông cho nhau như thầy Thích Nhất Hạnh có đoạn viết: "Nhu yếu hiể...

Hướng nội hay hướng ngoại?

Một trong những video TED Talk hay nhất mình từng xem. Lúc trước mình rất thích thậm chí là ngưỡng mộ những người có rất nhiều mối quan hệ xã hội, hòa đồng với tất cả mọi người, vui vẻ với tất cả mọi người. Nhưng có lẽ giờ đã khác nhiều rồi.  Xem video và nhớ tối đó chị bạn bảo :"Vy ơi, em tới nói chuyện với con chị xem (con trai chị học lớp 6) nó thế nào?". Với một tâm thế háo hức được nói chuyện với em đó vì nghe bảo em có những sở thích rất thú vị và cũng bởi chị mong muốn điều đó. Vui vẻ chấp nhận và đến ngồi nói chuyện với cậu bé. Hơn 1h đồng hồ nhưng mình vẫn có cảm giác không thể nào bước vào thế giới của em được. Em thích lịch sử mà đặc biệt là lịch sử chiến tranh TG thứ II vì em rất thích chơi game. Em ấy hỏi nhiều câu và yêu cầu mình đặt câu hỏi kiểu như kiểm tra kiến thức - một điều mình ít khi thích thú. Mình thích văn hóa hơn lịch sử và bây giờ lịch sử cũng không phải điều mà mình muốn tìm hiểu. Cuộc nói chuyện trôi qua rất nhạt. Xem lại video này nhiều...

Anh Grab nhiều chuyện!

Lâu rồi mới đi Grab, leo lên xe thì nhận được một lời đề nghị hết sức dễ thương: "Em, em biết đường không chỉ anh đi, anh không google map!" :)) Ôi mình biết đường chơ, chỉ mỗi tội "rất biết lạc đường". Anh Grab tầm độ ba mươi mấy, có 1 vợ 1 con người Ninh Bình ^^. Không hiểu sao ổng kể bao nhiêu chuyện với mình nào là làm cơ khí, làm BĐS có tiền 1 thời mua được nhà SG mà chừ đang chờ việc nên đi Grab, nào là chuyện Viettel còn nợ ổng 4 5 chục triệu tiền công trình gì đấy... Rồi bất chợt anh Grab quay qua hỏi: "Em học năm 1 hả?" Mình mắc cười nhưng vì chủ nghĩa nhân văn và không nên làm người ta sốc quá cho nên cũng đành phải bảo: " Dạ em học năm 4!" :)) Nhờ rứa mà được anh đề nghị là giới thiệu việc làm cho haha. Không nhìn thấy mặt chỉ nghe giọng mà cũng được ghi nhận cái sự trẻ . Nhưng mà ấn tượng nhất vẫn là lúc mình nhờ anh Grab chở đi thêm 1 đoạn nữa mà anh đó không chịu lấy tiền! Rồi còn được chúc sau ni đi làm thành công nữa! ^^ 1 ...