Chuyển đến nội dung chính

Chuyện thường


Một bữa kia, ở công ty mình, mọi người đang làm việc hăng say vui vẻ thì bất chợt một khách hàng đến với vẻ rất tức giận. Người đó chẳng xa lạ gì - đó là chú P. Chuyện là chú có vợ đang làm hồ sơ du lịch Mỹ ở công ty mình. Gia đình chú cũng rất thân thiết với công ty. Vậy mà hôm đó chú lớn tiếng. tức giận kinh khủng, đòi giải quyết ngay. Thì ra trong hồ sơ của chú có ghi sai một khung giờ ngày tháng. Thật ra đó không phải hoàn toàn là lỗi của công ty mình mà do 1 bên nữa họ chứng nhận giấy nhưng lại nhầm 2008 thành 2018, thế mới chết chứ! Chú giận kinh khủng, cả văn phòng thấy hoảng sợ vì nếu vợ chú trượt visa vì một lý do nào đó khách quan thì người ta cung sẽ đổ lỗi cho công ty mình. Cách 2m mình nghe chú lớn tiếng bảo với Sếp mình: "Con nghĩ răng mà làm cho o B như rứa, làm được thì làm, không làm được phải nói từ đầu." Sếp mình hết lời giải thích và trấn an nhưng dường như ngọn lửa của chú không ngừng lại, chú tiếp tục với vẻ mặt hung dữ: "Con có biết o B mất ăn mất ngủ, o lo lắng cả mấy tháng chờ đợi để được qua thăm Gôn (con trai chú) không? Con có biết o lo lắng hồi hộp, cả mấy tháng không làm được chi không? Rồi, rứa mấy tiền mới có giấy mới được, mấy cũng được hết miễn o đi nộp suôn sẻ!." Sếp mình khẳng định vấn đề không phải là tiền mà chú vẫn không tin, vẫn hằn học, vẫn tỏ vẻ như muốn "bắt đền". Sau một hồi với sự đảm bảo của Sếp mình 1 ngày nữa sẽ hoàn thành thì chú mới nhẹ giọng :"Chú cũng thông cảm nhưng mà con có biết o B sốt ruột, tiều tụy, suốt ngày sợ không đi nộp được mà khóc lên khóc xuống không? Chú là chú ưa o đi được cho o thỏa mãn, con làm chi cũng phải nghĩ đến hậu quả." Thật sự đúng là một bài học nhớ đời cho cả VP nhưng mà mình lại thấy điều đó nó hết sức tự nhiên. Vì có lẽ nó xuất phát từ tình cảm. Cô chú chắc cũng hơn 60t mà vẫn rất quan tâm nhau. Người đi không phải chú nhưng chú lại hết mực lo cho o, sợ o buồn, sợ o mất ăn mất ngủ, sợ lãng phí thời gian của o mà thôi. Nhiều người đặt câu hỏi "what is love?" Mình nghĩ love is care, love is action, love is ... Rất rất nhiều câu trả lời nhưng để chứng minh điều đó thì cả một chặng đường. Nó đơn giản, nó phức tạp. Đôi khi một cơn giận cũng là yêu, một cái mắng chửi cũng vì yêu. Nhìn thấy ở độ tuổi "thất thập cổ lai hy" họ vẫn quan tâm nhau thầm lặng, không còn là những sự sôi nổi, không còn là những bó hoa rực rỡ, không còn có những buổi đi ăn chỗ sang, chỗ đẹp, không còn là những món quà giá trị; cái quý hơn cả là sự tôn trọng và thật sự quan tâm nhau, chăm chút đời sống tinh thần cho nhau mới là đáng quý. 
Có độ, mình được nghe câu chuyện ở Nhật: Có một người phụ nữ 365 ngày cô ấy dành tặng cho chồng mình 365 món quà nhỏ, nó có thể là 1 bữa ăn, nó có thể là 1 viên kẹo, nó có thể chỉ là 1 tờ giấy ghi "Chúc ngày mới tốt lành". Khi được hỏi về điều đó, người chồng bảo: "Mỗi ngày tôi muốn thức dậy thật sớm vì tôi háo hức đón xem ngày mai mình nhận được gì. Và thế là tôi thấy yêu quý nó hơn, muốn sống tốt hơn và tôi luôn cám ơn vì mình được sống." Nghe câu chuyện mà không thôi ngưỡng mộ. Phải thừa nhận rằng "ăn cơm Tàu, lấy vợ Nhật" quả không sai.
Nghĩ ở Việt Nam lạ thật đấy. Lúc còn trẻ người ta quấn quýt nhau dùng đủ mọi thứ, mọi cách để làm hài lòng nhau vậy mà đến lúc về già chân yếu, tay run lại từ từ xa nhau. Họ không còn nắm tay nhau nữa, họ quên đi việc trao tặng lời tốt đẹp mỗi ngày, họ quên đi việc làm nhau vui để mình được vui. Mình vẫn rất quý người phương Tây vì cái cách họ thể hiện tình cảm: thẳng thắn, chân thành và tuổi tác không là vấn đề gì cả. Ở độ tuổi nào họ cũng dành sự quan tâm cho nhau. Nghĩ lại phụ nữ ở Việt Nam có vẻ thiệt thòi: lúc trẻ thì "anh - em", "vk-ck", "ox-bx", về già lại "tôi - ông" xa lạ. Nhưng mà đâu đó ở cuộc sống vẫn thấp thoáng những hình ảnh đẹp như o B - chú P. 
Hôm đó tôi không thấy sự tức giận, không thấy sự bất mãn - tôi chỉ thấy tình yêu! :) 


Nhận xét

  1. Em vô tình vào blog của chị trong lúc làm việc thôi chị ạ. Bài của chị tình cảm và cảm động đến lạ, đôi khi một bài đọc bất chợt lại lay động đến mình hơn là mình cố tìm kiếm thứ gì đó để làm tâm hồn mình mềm mại, chị ha. Em cảm ơn chị. *heart fly*

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi cám ơn bạn! :) Mình chỉ mong kể những câu chuyện đời thường và lưu giữ những khoảnh khắc đẹp của cuộc sống. Chúc bạn an nhiên nhé ;)

      Xóa
  2. đúng là văn hóa ở nước khác họ trân trọng tình yêu, không cầu kì, không lí do đẹp xấu, tuổi tác,... và họ sẽ thương yêu bằng những gì gần gũi nhất. cám ơn chị

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình cũng thấy vậy, những cử chỉ quan tâm giản dị lại làm trái tim ta rung động nhất nhỉ? ^^

      Xóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tri kỉ

Lâu rồi mới được gặp hai anh chị chủ quán dễ thương. Từ lâu đã thấy hai con người đó giản dị, chân thành và tình cảm rất sâu sắc nhưng hôm nay có điều khiến mình không khỏi xúc động ^^. Lúc chị mình bảo: "Em thấy anh giống như là anh trồng hoa cho chị ngắm a, dễ thương a rứa. Phải không anh?" Anh chủ đang ngồi ở bếp lò nấu nước, khói nhẹ bốc lên. Lúc mình quay sang nhìn anh chủ, mình vô tình bắt được ánh mắt đó. Anh từ tốn với câu trả lời có chút ngại ngùng nhưng rõ ràng: "Ừ  đúng rứa!" xong anh cười một cách hiền lành, mặt hơi đỏ một chút. Thật sự không thể nào quên ánh mắt đó. Ánh mắt của sự yêu thương, trìu mến, chân thành cực kì nhẹ nhàng. Quá sức dễ thương. Ở cái tuổi gần 40, họ vẫn dành cho nhau những điều giản dị, tinh tế như rứa, quả thực đáng quý. Họ là tri kỉ!  <3 Tình cảm thật sự không cần nhiều món quà, vật chất xa xỉ mà là những điều thấu hiểu sâu sắc, biết lắng nghe, biết cảm thông cho nhau như thầy Thích Nhất Hạnh có đoạn viết: "Nhu yếu hiể...

"Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ"

Sáng nay, mình định bụng dậy sớm chút đi ra cầu gỗ Lim để được đi bộ, ngồi hít thở xíu, đọc một đoạn sách rồi ăn một ít bánh quy. Quả thật không có gì tuyệt bằng được ngồi ở một nơi gần sông, mát mẻ, yên ắng và tận hưởng một quyển sách hay. Sáng ni lại có cơn gió dễ thương nữa chứ, nhẹ nhàng như lời thì thầm của mùa thu í. ^^ Cái cảm giác được làm những điều mình thích: đi bộ chậm rãi, ăn uống từ tốn và không phải lo đến giờ đi làm thật thích quá chừng. Khi có thời gian, con người ta mới thấy được những điều đẹp đẽ chung quanh, mới thấy những sự vật quanh mình đang thở, đang sống rất khẽ. Lúc về có một chuyện dễ thương ^^. Một cô nhìn thấy mình mang túi cói, thế là ghé lại hỏi han. Cô nói thích cái túi của mình – rất thân thiện với môi trường ^^. Rồi cô đứng nói chuyện, mình cũng thật yên để nghe vì nhìn ánh mắt cô chắc hẳn rất lương thiện rồi. Rồi cô kể về việc cô đi học, cô bảo 52 tuổi cô đi học lấy bằng C tiếng Anh. Cô nói: “Lúc trước dì học trường Đồng Khánh (trường HBT ...